#hye Tumblr posts

  • Բարե՛ւ։ here’s an illustration of A.G Seklemian’s telling of the Armenian fairy tale “Dragon-Child and Sun-Child” that I made because the image this passage conjured for me was too cool to pass up. I tried to use patterns from Armenian textiles but I don’t know enough about the vast tradition to know if I did it justice. More may come because, duh, there’s a dragon and also vishaps are really interesting

    View Full
  • image

    Sao phải cố hiểu một người nào đó để làm gì.

    Trong khi bản thân đôi khi còn chưa hiểu chính mình.

    Như là: đến nơi đó để làm gì, hôm nay ăn gì và mình làm việc này với mục đích gì.

    View Full
  • TÁ CERTO OU TÁ ERRADO, @hofn-hye ?

    View Full
  • AH, QUE ISSO ELXS ESTÃO DESCONTROLADXS POR @hofn-hye !

    View Full
  • image

    Hồi đó mình gõ trên laptop bằng chế độ Vni, tại hồi đó đi học Tin học thấy gõ bằng số đơn giản hơn. Xong, có lần gõ nhạc ở laptop mình bị anh ta bảo là “Hả?, em gõ vni hả, sao không gõ telex cho nó nhanh”

    Mình quê quá tập gõ telex luôn, cũng may là điện thoại đang xài dùng telex nên chuyển dần dẫn gõ trên lap bằng telex cũng dễ.

    Vậy đó, sẽ có một người đặc biệt trong lòng bạn sẽ có thể thay đổi thói quen của bạn mặc dù nó rất nhỏ, mặc dù bạn rất ngang bướng.

    View Full
  • - “Chừng nào anh đi học 1 khóa kinh doanh đi em mới tin tưởng đầu tư cho anh mở quán cafe”

    “Em không cần đầu tư, cần ủng hộ anh là được”

    -“ Nhưng mà không phải ủng hộ bằng miệng không, thời đại 4.0 rồi ủng hộ phải bằng tiền, phải thực tế chớ”.

    View Full
  • Olivia burning the moon.

    View Full
  • choerry: i want to see us grow old together.

    olivia hye: are you assuming i want to live?

    choerry: … are you okay?

    View Full
  • #paba jo#papa john#hye#h #Keep Talkin Miles #don't relovg #you kneo wgat i mean
    View Full
  • Happy kids day (in brazil, btw)

    View Full
  • image

    Người ta thường bảo ý, Sài Gòn chỉ có 2 mùa, nắng và mưa. Vào mùa nắng Sài Gòn sẽ nóng bức suốt 6 tháng, cái nắng cháy da, nhưng em lại yêu mùa nắng đó. Vì khi Sài Gòn mất đi cái nắng cũng là khi em mất anh.

    Với 1 cô gái đa cảm như em cũng chỉ tồn tại 2 mùa, nhưng nó là mùa ấm áp và mùa cô đơn.

    Sài Gòn đã bắt đầu vào mùa mưa, và em cũng bắt đầu mùa còn lại.

    Sài Gòn - mùa không anh.

    (Cre: Mai Mai)

    —-

    View Full
  • image

    Em chọn tin tưởng anh để bắt đầu.

    Anh thì đến bản thân mình còn chưa tin, anh chọn day dứt cả đời để lạc mất em.

    Anh bắt em phải ghét anh để từ bỏ anh

    Anh bảo quên anh đi.

    Anh bảo em chọn hạnh phúc mới đi.

    Mà anh quên nói cách để em làm được điều này

    Anh quên nói em nghe khi nhớ anh nên làm gì.

    Anh tệ như vậy, ấy mà không hiểu sao em cứ thương.

    Chuyện chúng mình chỉ có bấy nhiêu.

    Rồi anh đi

    Mình mất nhau muôn đời.

    Em trơ trội, không biết em nên làm gì, nghĩ gì, nói gì cho hay anh nhỉ.

    Sao lại nỡ đối xử với em như vậy

    “Người cũ còn thương” là 4 chữ đau lòng nhất, đúng không anh?

    View Full
  • uwu

    hye: h-hewwo! I will be youw suwgeon today! intewnal bweeding you say?? wet’s make ouw fiwst wittle incision

    jihoon: doctow, wewe woosing hew!

    beth: quick! hand me the defwibwiwwatow!

    eri: please just fucking unplug my life support

    View Full
  • image

    Tôi gửi cho nàng một lá thư, trong thư không viết gì cả. Tôi vẽ một trái tim ở trong đó. Vậy thôi. Tôi nghĩ nàng đủ tinh tế để hiểu những gì tôi muốn nhắn gửi, hoặc nếu nàng không hiểu, thì đó là lỗi của tôi. Dù sao thì cũng là lỗi của tôi, khi yêu một người thì hẳn đứa con trai nào cũng nên rộng lượng như vậy, đúng hay sai cũng không quan trọng, quan trọng là sự dằn vặt của con gái rất thương tâm. Vì vậy nên đừng bao giờ để các nàng ấy cảm thấy có lỗi, nếu chẳng đem được điều gì đó thật tốt đến cho họ, thì ít nhất cũng nên để họ cảm thấy được che chở, bao dung.

    Một lá thư trắng, là bởi vì đứng trước nàng, lúc nào tôi cũng trống rỗng như vậy. Tim thì loạn đi, và chân tay thì bủn rủn, đầu óc quay cuồng, kiểu như bị say nắng vậy đấy. Còn nàng thì cứ cười thật tươi, chiếc răng khểnh phía bên phải cứ lấp lánh theo từng bước đi dưới nắng. Cảm giác như nàng là nữ hoàng, và tôi là kẻ tùy tùng cũng chẳng có gì sai. Hẳn là bởi vậy mà tôi chẳng bao giờ có đủ can đảm để nói cho nàng nghe về những tình cảm mà tôi dành cho nàng, những điều đó cứ ngày một khắc sâu hơn vào ruột gan, đến mức chẳng biết phải dùng cách nào để biểu lộ điều đó.

    Và cuối cùng, thì tôi chọn cái cách đơn giản nhất mà mình nghĩ ra. Đó là nhét vào hộc bàn của nàng một phong thư trong buổi sáng đầu hạ yên ả. Mọi sự dũng cảm đều nằm trọn trong chiếc phong thư mà phải mất hai ngày trời mới có thể làm xong. Thêm một ngày để suy nghĩ về điều mình sẽ viết, và kết quả như bạn biết đấy, tôi chẳng nghĩ ra gì cả, nên tôi để lại cho nàng một trái tim, kèm theo dấu hiệu là một chữ T nho nhỏ. Con trai trong lớp vốn không có mấy người ngoài tôi và hai cậu bạn nữa, một cậu thì đã có người yêu, cậu còn lại không ra dáng đàn ông cho lắm. Vậy nên, nếu đủ tinh tế thì nàng sẽ nhận ra tôi. Còn không thì thôi vậy, chắc là chúng tôi chẳng có duyên.

    Ấy vậy mà con nhỏ lớp phó lao động ngày hôm ấy trực nhật đã nỡ lòng mở lá thư ấy ra. Tôi chỉ biết bần thần đứng nhìn nó từ xa, không biết làm thế nào, cũng chẳng biết nói làm sao. Mọi can đảm của tôi đã vỡ vụn trong tay nó. Tôi im lặng theo dõi hành động của nó trong suốt buổi học. Đến giữa giờ, nó lại gần nàng, đưa phong thư cho nàng, không quên kêu gọi thêm mấy chị em trong hội phá làng phá xóm của nó lại cùng xem. Nhưng nàng giấu nhẹm, mặc cho chúng nó cười đùa, bàn tán, nàng lao ra khỏi lớp. Tôi biết, chắc hẳn nàng đã đọc được thư.

    Tôi mỉm cười, nhỏ lớp phó đi qua tôi với vẻ nghi ngờ. Tôi giả vờ gục xuống, đánh một giấc thật ngon cho đến lúc hết giờ. Nàng đã ra khỏi lớp từ sớm, bởi nàng ngồi bàn đầu, còn tôi tận tít phía cuối. Tôi suy nghĩ rất lâu, liệu nàng có nhận ra tôi hay không? Liệu nàng có thấu hiểu tình cảm của tôi hay không? Khi những ngày sắp xa nhau gần đến. Liệu chúng tôi còn cơ hội gặp lại nhau chứ? Nếu lỡ nàng không nhận ra thì tôi có hối hận vì đã ôm giữ một mối tình đơn phương suốt những năm tháng cấp ba?

    Tôi thở dài, rồi bước ra khỏi lớp, không quên nhìn lại chiếc bàn nàng vẫn ngồi. Tôi đi ra cửa lớp, tất cả đều vắng lặng, và nàng ở đó, tay cầm phong thư. Má nàng hồng như ánh hoàng hôn rực rỡ, nàng hỏi:

    Cậu có thể đưa tớ về được không?

    Tất nhiên là có, có chứ. Tôi lại một lần nữa chẳng nói nên lời, đứng thất thần một hồi lâu. Rồi nàng quay lưng đi trước, tôi liền lẽo đẽo theo sau. Buổi trưa hôm đó, trời còn vương chút mát mẻ của những ngày cuối xuân, còn trong lòng tôi thì mùa xuân chỉ mới bắt đầu, mùa của những tình cảm cuối cùng cũng nở hoa…

    Hiên.

    (Có ai đã thấy mùa chia ly?)

    View Full
  • YALL I CANT BELIEVE I SEE SHAWN IN 12 WHOLE ASS DAYAYAYYAYSYSYSYS SHDBCKEM IF

    #im so fucking excited omfg #its like ???? #in rhe flesh??? #HYE
    View Full