#minoltax700 Tumblr posts

  • “Cậu biết tên tớ không?”

    Tôi lắc đầu. Tôi không muốn biết. Nếu không phải khách của tiệm thì tôi đã bảo nó đừng nói chuyện với tôi luôn rồi nhưng giờ tôi đang là nhân viên bán thời gian còn nó đang là khách hàng.

    “Ji Na Ru. Tên của tớ đấy.”

    Tôi thở dài đánh thượt một cái. Bởi giây phút bạn biết tên của một người, bằng cách nào đó, sẽ có một mối quan hệ được hình thành. Đó vẫn luôn là điều tôi cảm nhận được, nhưng những thứ bạn không muốn nghe thì luôn đọng lại trong đầu bạn một cách rất rõ ràng.

    .

    Trích một đoạn sách đang dịch.

    Mình chợt nhớ câu chú Tùng từng nói. Chú bảo “một khi cháu đặt biệt danh cho ai đó, mối quan hệ giữa cháu và người đó sẽ thay đổi”. Câu chú nói thật sự đúng (ít nhất là đối với mình).

    Cũng có lần mình nói với Nam hay nói với Thỏ rằng mình thật sự coi đối phương đúng vai trò như cái danh xưng mình gọi. Ví dụ như vì mình gọi Thỏ là vợ và xưng anh nên mình luôn tự thấy mình có trách nhiệm bảo vệ Thỏ. Hay như việc mình gọi chú Tùng là chú, mình thực sự coi ông Tùng là chú mình, đôi lúc còn quên mất thật ra Tùng hơn mình 1 tuổi chứ nhiêu :) Thiện cũng vậy, vì gọi Thiện là chú nên dù Thiện kém tuổi, mình vẫn cảm thấy mình không nên cãi, cần phải ngoan gọi dạ bảo vâng chẳng hạn….

    .

    P.s : khó ngủ, 3 giờ sáng dậy vác máy ra phòng khách ngồi làm việc

    #lảm nhảm #aing x danang #minoltax700 #kodak profoto 100 #film photography#35mm film
    View Full
  • Lúc nào em cũng muốn hỏi anh rằng “Hoàng hôn nơi anh ở, hôm nay có đẹp không?”

    .

    Hồi còn ở Vinh, bầu trời của em rộng lớn bởi những cánh đồng trải dài tít tắp, nối liền với những dải núi xa xa kéo đến tận chân trời, những ngày tháng ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đẹp đẽ nơi ấy đã khiến em vào một chiều hoàng hôn rực rỡ sau cái nắng chói chang ban ngày, bỗng tự hỏi  “Hoàng hôn nơi anh ở, hôm nay có đẹp không?”.

    Rồi câu hỏi đó cứ theo em mãi. Vì anh (cũng như em) chẳng phải cứ ở mãi một thành phố.

    Hoàng hôn mỗi nơi một sắc, còn thay đổi theo từng ngày.

    Em nhớ hoàng hôn trên núi đá hôm Củ Gừng chở em leo lên, rực rỡ khắp một khoảng trời lớn lắm, và khi ánh chiều gần tắt hẳn, Củ Gừng chỉ cho em chỗ những ngọn đèn thắp sáng một vùng, Củ Gừng bảo đấy là nghĩa trang =)))))) Một người anh thật có tâm, chỉ cho đứa em cả cái nghĩa trang to dã man to ngay dưới ngọn núi =))))))))

    Em nhớ hoàng hôn trên sân thượng nhà em ở Hà Nội, em hay mở nhạc của Thịnh Suy ngồi nghe một mình.

    Em nhớ hoàng hôn ở Sài Gòn là những chiều ở Meraki, Thỏ chưa tan làm nên em sẽ đi bộ ra ngay vòng xoay Điện Biên Phủ nhìn bầu trời đổi sắc một chút rồi quay lại cùng Thỏ tưới cây, khóa cửa đi về.

    Em nhớ hoàng hôn ở Huế là một chiều chú Red xách em lên tầng thượng của cái khách sạn bạn chú làm. Sân thượng của cái khách sạn có một cái chùa (thật sự là một cái chùa mà chú em nói mãi em không chịu tin). Một hoàng hôn rực rỡ lúc ray sáng xuyên qua những đám mây, vàng rực con sông Hương bên dưới. Xa xôi hơn thì là hoàng hôn Thái chạy xe như bay để mong hai chị em ra phá Tam Giang kịp xem mặt trời lặn, nhưng không kịp, lúc tới nơi mặt trời đã lặn một lúc lâu rồi, ánh đỏ mờ nhạt lan trên mặt nước đầm phá kéo hai đứa ngồi lại, nói chuyện thật lâu đến khi sao mọc đầy một bầu trời mới dò dẫm đi xe về trong bóng tối và 2 chiếc điện thoại sắp hết pin.

    Em nhớ hoàng hôn ở Suwon, lúc mở cửa sổ có cả một bầu trời màu đỏ phớt chút tím, lem nhem chút xanh hay chàm. Chuyến công tác xa vài ngàn cây số lấy của em quá nhiều sức (khóc cũng nhiều vì một mình em phải làm quá nhiều việc).

    Kì lạ thay em chẳng nhớ hoàng hôn ở Đà Lạt như thế nào, em chỉ nhớ bình minh Đà Lạt, một chiếc bình minh ở Hoa Khai Tân Quán của Thành, sương mờ giăng, ánh mặt trời le lói hay một chiếc bình minh len qua những mái nhà kính trồng rau trồng hoa cùng đồi thông xa xa nhìn từ Dalat Black Rock Garden sau trận say lê lết vào lều đêm hôm trước,… em chỉ nhớ những bình minh.

    Hoàng hôn Đà Nẵng hẳn là đặc biệt, mỗi chiều hoàng hôn với em đều là một buổi healing. Chị Hà bảo rằng hẳn em đã thiền mỗi lúc em ngắm hoàng hôn như thế. Em chẳng nghĩ gì cả khi nhìn bầu trời đổi sắc trong khoảnh khắc tịch dương. Em chẳng nghĩ gì cả. Có lẽ vì cũng chẳng có gì để nghĩ, để buồn hay phải khóc vào thời điểm em thấy một thứ đẹp dịu dàng như thế.

    #sunset#infilm#35mm film#minoltax700#kodak 500T #film is not dead #but my heart was
    View Full
  • J’adore les grues ! 

    London UK - September 2019

    View Full
  • Mình vẫn quên mất là bạn không thương mình

    Mình quên mất

    Quên mất điều đó

    View Full
  • View Full
  • image

    Gracias vida por permitirme comprar esta cosa hermosa 💓

    View Full
  • image

    Jocelyn💓

    View Full
  • Mình thêm một tuổi nữa rồi. 

    Một ngày sinh nhật không ồn ào, thế thôi.

    Đêm qua chú cờ rút thần giao cách cảm vl (dù không biết sinh nhật mình) nhắn tin chúc mình ngủ ngon kèm dòng tin nhắn chả hiểu sao tự dưng muốn nhắn cho mình.

    Sáng mở mắt dậy thấy tin nhắn chúc mừng sinh nhật của bố mẹ và Hồng My đã đặt hộp quà bên gối với vài dòng tâm thư nhẹ nhàng yêu thương.

    Đọc xong những gì My viết thì thấy Béo gọi điện, lúc nào nó cũng hớn hở nói yêu Sú nhiều. Nó đang kiếm tiền để sang VN chơi với Sú lần nữa nè !

    Nay đến công ty lại được các bạn tổ chức sn cho nữa.

    Đà Nẵng nay không nắng, mưa dầm và trời âm u, nhưng lòng mình vui.

    Chúa ơi con cảm ơn Người vì con ở đây, vào giây phút này.

    #minoltax700 #kodak color plus 200
    View Full